Giá trị làm cho đối tượng tồn tại. Các băng nhóm, tổ chức, đảng phái xã hội được định hình, chính là các dạng tồn tại xã hội mà bản chất của nó là hệ tương đối kín về mục đích giá trị.
Nếu xem xét bất kỳ một đảng nào trong sự tách rời mối liên hệ với các đảng khác thì ta đều thấy nó đều có những "huyệt đạo", những sự vô lý (so với ý niệm củata), nhưng nếu xem xét nó trong mối liên hệ giữa các đảng phái trên bàn cờ chính trị thế giới thì đảng nào cũng đều có những tính chất hợp lý mà ta không thể chối cãi.
Đảng được thành lập chủ yếu trên cơ sở từ ý tưởng và nguyện vọng của những người trẻ tuổi. Đảng được lãnh đạo chủ yếu trên cơ sở từ kinh nghiệm và nguyện vọng của những người già. Vấn đề có thể nảy sinh khi nhận thức xuất phát từ kinh nghiệm khác với nhận thức xuất phát từ ý tưởng; nguyện vọng của người già không còn giống như nguyện vọng của những người trẻ tuổi. Do vậy hoạt động của Đảng có thể sẽ khác rất nhiều so với ý tưởng của Đảng.
Dưới con mắt của dục tính thì thế giới này chỉ có một mặt; dưới con mắt của lý tính thì thế giới này có vô cùng mặt mà cũng chẳng có mặt nào; dưới con mắt trung dung, hòa hợp của cả hai dục tính và lý tính thì thế giới này có hai mặt cơ bản và vô cùng mặt không cơ bản. Vận dụng trong việc xác định số đảng phái phù hợp đối với mỗi quốc gia. Một đất nước thiên lý tính phù hợp với chế độ đa nguyên chính trị; một đất nước thiên dục tính phù hợp với chế độ nhất nguyên chính trị; một đất nước trung dung phù hợp với chế độ nhị nguyên chính trị. Đạo chỉ có một, lý có vô vàn. Chính quyền thuộc về một đảng duy nhất, hệ tư tưởng thì cần có vô vàn.
Chẳng ai cho không ai cái gì. Vì vậy, đừng nói ơn Đảng (đúng ra là ơn lý tính của xã hội đã hoàn thiện mà Đảng là đại diện của lý tính vào mỗi giai đoạn hoàn thiện đó), và dân cũng không cho Đảng điều gì bởi Đảng thực ra là công cụ của nhân dân. Đã là công cụ thì có thể cải tiến hoặc thay đổi bất cứ lúc nào. Hãy làm cho dân biết Đảng tin vào dân chúng. Đó là cách tạo nên sức mạnh thật sự.
Chính những ảo tưởng quốc gia, ảo tưởng dân tộc, ảo tưởng giai cấp…là cách mà các nhà lãnh đạo dắt mũi đám đông mê muội, vì thế không nhà lãnh đạo nào muốn ta thật sự tỉnh cả. Người ta nói lo cho dân, không sai, nhưng chính bởi đó là lo về nỗi sợ hãi ảo tưởng của chính họ trước vấn đề “trật tự thế giới” của nhân dân. Nếu biết lo cho dân thì hãy biết lo đến sự trong sạch của Đảng hơn là lo đến sự tồn tại của Đảng. Dân hướng về cái Lý. Đảng "nịnh hót" cầm quyền hướng về cái Lý, đảng chân chính cầm quyền hướng về cái đạo.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét