Chủ Nghĩa Cộng Sản và Con Đường Đi Đến Chủ Nghĩa Cộng Sản.
Chủ nghĩa cộng sản (gốc tiếng Latin: commūnis - chung), là một cấu trúc kinh tế xã hội và hệ tư tưởng chính trị ủng hộ việc thiết lập một xã hội phi nhà nước, không giai cấp, bình đẳng, dựa trên sự sở hữu chung và điều khiển chung đối với các phương tiện sản xuất và tài sản nói chung. Karl Marx cho rằng chủ nghĩa cộng sản sẽ là giai đoạn cuối cùng của xã hội loài người, đạt được qua một cuộc cách mạng vô sản.
"Chủ nghĩa cộng sản thuần túy" theo thuyết của Marx nói đến một xã hội không có giai cấp, không có nhà nước và không có áp bức, mà trong đó các quyết định về việc sản xuất cái gì và theo đuổi những chính sách gì được lựa chọn một cách dân chủ, cho phép mọi thành viên của xã hội tham gia vào quá trình quyết định ở cả hai mặt chính trị và kinh tế. Việc sản xuất và phân phối của cải được tiến hành công bằng giữa các công dân.
Ngắn gọn, xã hội Cộng Sản là xã hội phi nhà nước, không giai cấp, bình đẳng, và không có áp bức, dựa trên sự sở hữu chung và điều khiển chung đối với các phương tiện sản xuất và tài sản nói chung mà trong đó các quyết định về việc sản xuất cái gì và theo đuổi những chính sách gì được lựa chọn một cách dân chủ.
Sở dĩ Marx cho rằng "chủ nghĩa cộng sản sẽ là giai đoạn cuối cùng của xã hội loài người," vì Chủ Nghĩa Cộng Sản là kết quả của quá trình nghiên cứu, phân tích, triển khai Chủ Nghĩa Duy Vật Lịch Sử.
Chủ nghĩa duy vật lịch sử là hệ thống quan điểm duy vật biện chứng về xã hội của triết học Mác-Lênin, là kết quả của sự vận dụng phương pháp luận của chủ nghĩa duy vật biện chứng và phép biện chứng duy vật vào việc nghiên cứu đời sống xã hội và lịch sử nhân loại.
Chủ nghĩa duy vật lịch sử nhằm phát hiện ra những quy luật chung nhất của sự vận động phát triển của lịch sử, là nguyên nhân dẫn đến sự thay thế các hình thái kinh tế - xã hội thấp đến trình độ cao hơn, vận động theo hình xoáy ốc và đỉnh cao của nó là xã hội cộng sản chủ nghĩa, một xã hội công bằng, tiến bộ, văn minh.
Như vậy phương pháp luận của Chủ Nghĩa Duy Vật Lịch Sử chính là Chủ Nghĩa Duy Vật Biện Chứng kết hợp với phép Duy Vật Biện Chứng.
Chủ Nghĩa Duy Vật Biện Chứng là một bộ phận của học thuyết triết học do Karl Marx đề xướng. Đặc trưng của phương pháp duy vật biện chứng là coi một sự vật hay một hiện tượng trong trạng thái luôn phát triển và xem xét nó trong mối quan hệ với các sự vật và hiện tượng khác. Cốt lõi của chủ nghĩa duy vật biện chứng là chủ nghĩa duy vật kết hợp với phép biện chứng.
Như vậy, Chủ Nghĩa Duy Vật Biện Chứng xem xét mối quan hệ, vận động của sự vật, hiện tượng trên nền tảng Chủ Nghĩa Duy Vật.
Trong triết học, chủ nghĩa duy vật là một hình thức của chủ nghĩa duy vật lý (physicalism) với quan niệm rằng thứ duy nhất có thể được thực sự coi là tồn tại là vật chất; rằng, về căn bản, mọi sự vật đều có cấu tạo từ vật chất và mọi hiện tượng đều là kết quả của các tương tác vật chất.
Chủ nghĩa duy vật là trường phái triết học xuất phát từ quan điểm: bản chất của thế giới là vật chất; vật chất là tính thứ nhất, ý thức là tính thứ hai; vật chất có trước ý thức và quyết định ý thức.
Như vậy, Chủ Nghĩa Duy Vật là gốc rễ của mọi vấn đề, là nền móng của Chủ Nghĩa Duy Vật Lịch Sử và Chủ Nghĩa Cộng Sản. Xa lìa Chủ Nghĩa Duy Vật là đồng nghĩa với từ bỏ Marx, từ bỏ thế giới quan của Marx, từ bỏ Chủ Nghĩa Cộng Sản.
Một trong những mấu chốt dễ thấy nhất trong thế giới quan của Marx là cần phải cai nghiện tôn giáo, đưa thế giới quay về bản thể chân thật của nó, chỉ là vật chất mà thôi.
“Tôn giáo là tiếng thở dài của loài người bị đàn áp, trái tim của một thế giới không trái tim, và linh hồn của những điều kiện vô hồn. Nó là thuốc phiện của nhân dân.” — Karl Marx (Đóng góp vào Chỉ trích Triết học cánh Hữu của Hegel).
Như vậy, những ai cho rằng trên đời này có trái tim, tình cảm, nhân tính, trí tuệ, ngu ngốc, tham lam, yêu thương, căm ghét, nhu cầu, sở thích, những thứ vô hình, phi vật chất, thì người đó nhất định không phải là người duy vật chất chân chính.
Không phi nhân tính, không vô cảm thì không phải là người duy vật chất chân chính.
Dựa trên thế giới quan duy vật chất, Chủ Nghĩa Duy Vật Chất Lịch Sử, nền tảng triển khai ra Chủ Nghĩa Cộng Sản, phải được xây dựng dựa trên mô hình sản xuất vật chất. Tất cả các tính toán, số liệu cho mô hình kinh tế của Marx đều dựa trên mô hình thuần túy sản xuất vật chất, cụ thể là sản xuất nông nghiệp. Hoạt động sản xuất vật chất sẽ đương nhiên luôn phải có bộ ba tham số:
Lực lượng lao động (người lao động)
Tư liệu lao động: công cụ lao động và phương tiện lao động (cuốc, xẻng...)
Đối tượng lao động (đất đai, hạt giống...)
Kết quả của hoạt động sản xuất vật chất đương nhiên sẽ là sự biến đổi đối tượng lao động, cho ra các sản phẩm vật chất.
Với thế giới quan duy vật chất, Marx đã không cho rằng con người còn có nhu cầu phi vật chất và các hoạt động phi sản xuất vật chất. Do vậy, mô hình kinh tế của Marx chỉ chấp nhận giá trị vật chất gia tăng, ngoài ra thì không chấp nhận bất kỳ loại giá trị dịch vụ hay giá trị trí tuệ gia tăng nào cả.
Hoạt động dịch vụ thương mại, vận chuyển, an ninh, quản lý, masage, nghệ thuật, giải trí... thì không biến đổi đối tượng lao động thành sản phẩm vật chất khác. Chúng có kết quả lao động là phi vật chất.
Hoạt động tư vấn, giáo dục, học tập, nghiên cứu khoa học... thì không có đối tượng lao động và có kết quả lao động là phi vật chất, đó là tri thức, cái không thể thấy biết bằng 5 giác quan.
Nếu không xem tư duy, suy nghĩ, sáng kiến hay nước bọt là tư liệu lao động thì hoạt động tư vấn, giáo dục, học tập, nghiên cứu khoa học... có thể không có tư liệu lao động.
Hơn nữa, vì khái niệm sáng kiến, phát minh, sáng chế, làm chủ, quyết định vật chất là đồng nghĩa với ý thức quyết định, làm chủ vật chất nên đó là những điều không thể chấp nhận được trong thế giới quan duy vật chất của Marx.
Marx cho rằng "Những thời đại kinh tế khác nhau không phải ở chỗ chúng sản xuất ra cái gì, mà là ở chỗ chúng sản xuất bằng cách nào, với những tư liệu lao động nào". Và đây thực sự hoàn toàn là một tư tưởng thuần túy sản xuất vật chất.
Vì tất cả các tính toán của Marx trong Chủ Nghĩa Duy Vật Chất Lịch Sử cũng chỉ thuần túy nghiên cứu mô hình kinh tế sản xuất vật chất, không có trí tuệ, phát minh, sáng chế, nên đỉnh cao của xã hội loài người, Chủ Nghĩa Cộng Sản, cũng phải là nền kinh tế thuần túy sản xuất vật chất, tức là sản xuất nông nghiệp, hoàn toàn không thể có sự phát minh, sáng chế hiện diện trong sự vận hành của xã hội đó.
Hơn nữa, không thể xuất hiện công nghiệp nếu không có hoạt động giáo dục, học tập, nghiên cứu khoa học - kỹ thuật, phát minh, sáng chế... nên trong Xã Hội Cộng Sản cũng không có công nghiệp.
Do khuynh hướng tăng trưởng tỷ trọng sản phẩm dịch vụ, các mô hình phát triển kinh tế hậu công nghiệp, mô hình kinh tế thị trường theo định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa đang ngày càng rời xa mô hình kinh tế thuần túy sản xuất vật chất của Chủ Nghĩa Cộng Sản.
Tỷ trọng giá trị sản phẩm theo ngành trong nền kinh tế nước ta vào năm 2012 (ước tính) đã là:
Nông nghiệp: 19.7%
Công nghiệp: 38.6%
Dịch vụ: 41.7%
Theo chủ trương của Marx, những người Cộng Sản chân chính cần phải tiến lên xây dựng Chủ Nghĩa Cộng Sản bằng chính sức lực của mình. Nói cách khác, những người Cộng Sản chân chính cần phải chọn một lối sống tập thể của riêng mình ở một nơi thích hợp cho sản xuất nông nghiệp để xây dựng Xã Hội Cộng Sản.
Ở đó, đúng theo tinh thần của Chủ Nghĩa Cộng Sản, họ sẽ xây dựng một xã hội phi nhà nước, không giai cấp, bình đẳng, và không có áp bức, dựa trên sự sở hữu chung và điều khiển chung đối với các phương tiện sản xuất và tài sản nói chung mà trong đó các quyết định về việc trồng trọt cái gì và theo đuổi những chính sách gì được lựa chọn một cách dân chủ. Việc sản xuất và phân phối của cải được tiến hành công bằng giữa các công dân.
Ở đó, họ sẽ được sống trong Xã Hội Cộng Sản mà không cần phải tiến hành cuộc cách mạng vô sản, "trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ", không cần cải tạo tư bản, không cần quá độ lên chủ nghĩa xã hội, không cần phải xây dựng Chủ Nghĩa Xã Hội theo định hướng cơ chế thị trường mà thẳng tiến lên Chủ Nghĩa Cộng Sản.
Khi nào tập thể Đảng viên Cộng Sản tập hợp cùng sống và sản xuất nông nghiệp chung với nhau thì khi đó họ đã xây dựng thành công Chủ Nghĩa Cộng Sản.
Theo thế giới quan duy vật chất, con người thuần túy chỉ là vật chất mà thôi nên khi đó, họ có thể "làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu thực phẩm hằng ngày".
Xã hội Cộng Sản của Khmer đỏ đã không tồn tại lâu dài vì đã không vận dụng mô hình này. Khmer đỏ đã mất quá nhiều thời gian, công sức một cách vô ích cho việc diệt chủng những người không biết làm nông nghiệp, trồng trọt. Tham khảo: vi.wikipedia. org/wiki/Khmer_đỏ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét