Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

Tại sao nói, không có gì quý hơn: Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc?

Suy ngẫm!
- Tại sao nói, không có gì quý hơn: ĐỘC LẬP – TỰ DO – HẠNH PHÚC ?
- Cái gì mà con người khao khát nhất (quý nhất) thì đó là cái mà con người đã từng phải chịu đựng (trả giá) rất đắt khi không có được nó.
+ Độc lập và lệ thuộc là hai mặt biện chứng. 
+ Tự do và ràng buộc là hai mặt biện chứng.
+ Hạnh phúc và đau khổ là hai mặt biện chứng.
- Lệ thuộc, ràng buộc và đau khổ là những điều mà con người đã từng phải chịu đựng gắn liền với đời sống dục tính bản năng trong tự nhiên của mình.
- Sự tồn tại của đời sống xã hội tách khỏi đời sống tự nhiên, vừa là minh chứng, vừa là hình thức (công cụ) giúp con người duy trì được những giá trị khao khát (quý nhất) và nó thì lại vốn rất mong manh (sinh ra vì lý do gì thì nguy cơ chết đi cũng chỉ vì lý do đó).
- Tạo Hóa không phân biệt giữa đời sống tự nhiên với đời sống xã hội. Trong đời sống tự nhiên và xã hội luôn tồn tại các lực lượng dục tính với tương quan quyền lực khác nhau có khả năng chi phối nhau, xung đột với nhau. Vậy nên, tình trạng lệ thuộc, ràng buộc và đau khổ luôn có xu hướng xảy ra khắp nơi.
- Nhà nước với sức mạnh quyền lực tập trung (được từng cá nhân gửi gắm nguyện vọng và quyền lực của mình), thông qua luật pháp gắn với chế tài của mình, có chức năng cho việc điều hòa các tương quan quyền lực (lợi ích) trong xã hội, nhằm đảm bảo duy trì được các giá trị phổ quát: ĐỘC LẬP, TỰ DO, HẠNH PHÚC.
- Cụ thể hơn, chức năng của nhà nước là nhằm đảm bảo được ĐỘC LẬP cho cộng đồng (dân tộc) trước các lực lượng khác ở bên ngoài thế giới và đảm bảo được TỰ DO cho từng thành viên trong cộng đồng của mình.
- Còn HẠNH PHÚC? – Hạnh phúc là một dạng thái độ biểu hiện trạng thái tình cảm của con người đối với cuộc sống của mình (nó là mục đích, song lại là sản phẩm phụ của hoạt động sống - người ta không thể duy trì mà không hành động gì theo cái cách riêng của người đó). Do đó, hạnh phúc thuộc về vấn đề riêng của từng cá nhân. Không ai có thể giải quyết được vấn đề không phải của mình. Vậy nên, nhà nước không thể giải quyết vấn đề HẠNH PHÚC của người dân được mà đó là vấn đề của từng công dân mà nhà nước phải để (đảm bảo, bảo vệ) cho từng thành viên tự do lựa chọn và tự chịu trách nhiệm trước sự lựa chọn của chính mình. Tóm lại, chỉ cần nhà nước đảm bảo được vấn đề TỰ DO của từng công dân thì vấn đề HẠNH PHÚC trong xã hội công dân sẽ tự được triển khai.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét